Sáng mai ở làng chài Mũi Né
Sáng mai ở làng chài Mũi Né
BT- Làng chài Mũi Né – Muine Fishing
Village – không lạ gì với du khách. Khách đến Phan Thiết, nhiều người không
quên tham quan làng chài. Nhưng sẽ là bình thường nếu bạn thăm làng chài không
đúng lúc. Sau 10 giờ sáng, làng chài chỉ còn những chiếc thuyền neo đậu trên
biển và những chiếc thuyền thúng trên bờ. Người của làng khi đó đều tất tả với
bao việc kiếm sống, muốn gặp họ phải tốn công tìm. Song, nếu bạn có mặt tại làng
vào sáng sớm thì lại là một quang cảnh khác.
Trên bãi cát ven biển có không ít
phụ nữ, nón lá hay nón vải trên đầu, đứng đón những chiếc thuyền thúng lác đác
cập bờ. Đó là những người vợ đợi chồng về sau một đêm đi biển.
|
Làng chài lúc sáng sớm. |
Từ 5 giờ rưỡi đến 6 giờ sáng trở đi,
những chiếc thuyền thúng bắt đầu về. Vào gần bờ, người đàn ông trên thuyền thôi
chèo, nhảy xuống nước và đẩy thuyền cập vào bãi cát. Rồi anh nhanh chóng bê
những gì đánh được sau một đêm lên bờ, đổ ra trên tấm bạt trải trên bãi cát. Đó
là con sò, ốc, cá còn tươi tắn, còn cựa quậy… và rồi chúng được người vợ dùng
tay mang bỏ vào những sọt nhựa công nghiệp đỏ, vàng, xanh thường thấy, chờ người
đến mua. Nhưng những sọt nhựa chỉ có thể đựng hải sản chứ không chứa được nước.
Tôi đã thấy một ngư dân không dùng những sọt nhựa đó, anh tự chế ra một loại vật
đựng đặc biệt bằng những chiếc can nhựa 20 lít. Chiếc can được khoét, cắt bỏ một
bên hông, đặt nằm ngửa trên bong thuyền, vừa để đựng sò, ốc vừa đựng nước biển
để giữ chúng tươi sống. Khi những chiếc can nhựa đó được chuyển lên bờ, người
đàn bà lựa ốc, sò, ghẹ cho vào những chiếc thau nhựa, nhôm. Nhìn chiếc thau nhôm
đựng đầy những con ốc lớn cỡ bằng nắm tay em bé, tôi hỏi:
“Ốc này là ốc gì vậy chị?”
“Ốc tỏi đó chú. Làm cái gì ăn cũng
ngon. Ốc này khách Sài Gòn ưa ăn lắm, luộc ăn hay nướng, ướp mỡ hành”.
“Bao nhiêu một ký chị?”
“60.000 đồng/kg chừng 6, 7 con. Lên
trên chợ giá 70.000 đồng/kg nhưng họ cân thiếu”.
Khi tặng vật của biển được đưa lên
bờ, bên những người phụ nữ của làng chài, những người mua đi bán lại còn có
những bà thu mua hải sản. Tiếng lựa chọn, tiếng trả giá sản phẩm râm ran. Loại
ốc tỏi tôi vừa hỏi giá 60.000 đồng/kg, một người mua trả giá 40.000 đồng, rồi
lên 50.000 đồng/kg. Giá nhích dần lên cho tới khi bên bán, bên mua thỏa thuận
mức giá hợp lý. Và dĩ nhiên khi nó lên chợ thì giá sẽ cao hơn. Tôi dừng chân
xem mấy người phụ nữ đang cân ốc hương. Những con ốc hương nhỏ hơn ngón chân cái
được cho lên bàn cân. Một ký được 30 con ốc.
Bây giờ trên bãi cát mỗi lúc một
đông người. Đã có ước chừng vài trăm người mua, bán, vận chuyển hải sản. Những
chiếc xe gắn máy thồ hải sản lên cho các vựa đã đầy hàng, vụt chạy. Trong mấy
láng trại cất tạm bợ và trên bãi cát, nhiều người dân đang gỡ lưới thu xếp gọn
gàng thành từng đống.
Nhiều người khách nước ngoài đi
xuống bãi cát. Họ mang theo máy ảnh, máy quay phim ghi lại những hình ảnh sinh
hoạt sống động của làng chài buổi sáng sớm.
Tôi làm quen với đôi vợ chồng người
nước ngoài tầm 40 tuổi. Họ cư trú ở Mui Ne beach resort. Ngày mai họ rời Phan
Thiết để về TP. Hồ Chí Minh. Hỏi thăm thêm, được biết người chồng tên Christian
và chị vợ tên Collect. Chị là người Việt Nam, nhưng định cư ở Austria (Áo) đã
trên 30 năm, nên không nói được tiếng Việt. Chị cầm trên tay một mớ vỏ sò đẹp
nhặt được trên bãi. Chị nói “Vỏ sò đẹp quá!”. Tôi cười. Cuộc giao lưu ngắn với
họ làm tôi cảm thấy vui.
Tầm 9 giờ sáng trở đi, những cuộc
mua bán hải sản trên bãi đã xong, người thưa dần. Đến 10 giờ, bãi cát làng chài
lại vắng vẻ chỉ còn vài người ngồi nán lại bán ráng số hải sản ít ỏi còn lại cho
những khách đi tham quan trễ.
Sinh hoạt làng chài Mũi Né như vậy
đấy. Bạn phải đến làng chài từ 6 giờ sáng, thì mới thấy làng rộn ràng và mới
thấy vui.
Hoàng Cẩm